02/01/2016
02/01/2016

Câu chuyện ngụ ngôn về hành trình đi tìm hạnh phúc

Câu chuyện dưới đây kể về một ông cụ cả cuộc đời đi khắp thế gian kiếm tìm Miền đất Hạnh phúc. Truyện ngụ ngôn dành cho người lớn dưới đây chủ yếu được kể bằng tranh có thể sẽ cho bạn chỉ dẫn để đi tìm hạnh phúc trong một năm mới đang mở ra trước mắt.

Câu chuyện dưới đây kể về một ông cụ cả cuộc đời đi khắp thế gian để kiếm tìm Miền đất Hạnh phúc. Ông không thực sự biết miền đất đó ở đâu, vì vậy, ông lên hết chuyến tàu này đến chuyến tàu khác, từ miền đất này sang miền đất khác.

Trên tay ông luôn là tờ giấy đề “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc” với hy vọng nếu tàu có dừng lại ở đây mà ông lại ngủ quên mất, thì những người khác sẽ đọc thấy tờ giấy nhắn mà gọi ông dậy…

“Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc” là một câu chuyện ngắn, chủ yếu được kể bằng tranh. Chúng ta có thể sẽ thấy thương cảm cho ông cụ khi cũng như ông, không ai biết Miền đất Hạnh phúc ở đâu và ông cứ phải tiếp tục cuộc kiếm tìm bất tận của mình.

Trong câu chuyện, chúng ta thấy ông cụ đi vòng quanh thế gian với những phương tiện đa dạng, từ tàu hỏa, taxi, xe điện, lạc đà, lừa, xe đạp, đu quay và thậm chí cả khinh khí cầu… Ông cũng đi qua rất nhiều miền đất, từ Á sang Âu, từ thị thành cho tới đồng quê, từ nơi sôi động, phồn hoa, cho tới nơi tĩnh lặng, tịch mịch…

Chỉ có điều vì ông luôn “ngủ gật” trong cuộc hành trình của mình nên đã để tuột mất những niềm vui và hạnh phúc diễn ra xung quanh. “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc là một câu chuyện ngụ ngôn dành cho người lớn, để nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hạnh phúc nằm trong nội tại mỗi con người.

Hạnh phúc ở xung quanh ta, từ những điều nhỏ bé, giản dị nhất, chỉ cần chúng ta để tâm một chút sẽ nhìn ra nhiều điều đáng để ta cảm thấy hạnh phúc.

Có một câu nói khá nổi tiếng, rằng hạnh phúc không phải là một điểm đến, hạnh phúc là hành trình mà chúng ta đang đi. Đừng chỉ chăm chăm hướng về hạnh phúc bởi có thể bạn sẽ không bao giờ tìm được cái đích vô hình đó, hãy tranh thủ tận hưởng hạnh phúc trong từng khoảnh khắc và cơ hội có thể.

Hạnh phúc ở ngay trước mắt bạn, chỉ cần bạn quan sát thật kỹ và đủ tinh tế, ấm áp để nhận ra. Chúc các bạn 365 ngày trọn vẹn trong năm 2016!

Sau đây là câu chuyện “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc”.
Sau đây là câu chuyện “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc”.
Có một ông cụ…
Có một ông cụ…
… mải miết lên những chuyến tàu.
… mải miết lên những chuyến tàu.
Ông luôn cẩn thận mang theo tờ giấy, trên đó đề rằng “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc”.
Ông luôn cẩn thận mang theo tờ giấy, trên đó đề rằng “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc”.
Vì ông hay có thói quen ngủ gật trên những chuyến tàu, nên ông hy vọng với tờ giấy nhắn này, các hành khách khác sẽ gọi ông dậy nếu tàu có đi qua Miền đất Hạnh phúc.
Vì ông hay có thói quen ngủ gật trên những chuyến tàu, nên ông hy vọng với tờ giấy nhắn này, các hành khách khác sẽ gọi ông dậy nếu tàu có đi qua Miền đất Hạnh phúc.
Nhưng thật tiếc, dù ông đã lên rất nhiều chuyến tàu, đi qua rất nhiều miền đất…
Nhưng thật tiếc, dù ông đã lên rất nhiều chuyến tàu, đi qua rất nhiều miền đất…
… ông vẫn không thể tìm thấy Miền đất Hạnh phúc mà cả cuộc đời ông muốn đặt chân đến một lần.
… ông vẫn không thể tìm thấy Miền đất Hạnh phúc mà cả cuộc đời ông muốn đặt chân đến một lần.
Từ thành phố…
Từ thành phố…
… cho tới miền quê,
… cho tới miền quê,
Từ đi xe điện…
Từ đi xe điện…
… cho tới đi đu quay,
… cho tới đi đu quay,
Từ ngồi thuyền…
Từ ngồi thuyền…
… cho tới ngồi xe bò…
… cho tới ngồi xe bò…
Thật đáng tiếc, không ai có thể chỉ cho ông nơi ông muốn đến.
Thật đáng tiếc, không ai có thể chỉ cho ông nơi ông muốn đến.
Chuyến đi cứ tiếp tục.
Chuyến đi cứ tiếp tục.
Ông cụ kiên trì không mệt mỏi, nhất định phải đến được Miền đất Hạnh phúc.
Ông cụ kiên trì không mệt mỏi, nhất định phải đến được Miền đất Hạnh phúc.
Cuộc hành trình đưa ông qua vô số miền đất lạ.
Cuộc hành trình đưa ông qua vô số miền đất lạ.
Cho ông những cơ hội trải nghiệm tuyệt vời.
Cho ông những cơ hội trải nghiệm tuyệt vời.
Nhưng ông cụ lại hay có thói quen “ngủ gật”, và nhiều khi bỏ lỡ mất những điều kỳ thú.
Nhưng ông cụ lại hay có thói quen “ngủ gật”, và nhiều khi bỏ lỡ mất những điều kỳ thú.
Ông chỉ nhất nhất hướng đến Miền đất Hạnh phúc.
Ông chỉ nhất nhất hướng đến Miền đất Hạnh phúc.
Nơi đâu không phải Miền đất Hạnh phúc, sẽ chẳng thể níu chân ông ở lại.
Nơi đâu không phải Miền đất Hạnh phúc, sẽ chẳng thể níu chân ông ở lại.
Cuộc hành trình đằng đẵng kéo dài mãi.
Cuộc hành trình đằng đẵng kéo dài mãi.
Không nơi nào khiến ông cảm thấy thỏa lòng.
Không nơi nào khiến ông cảm thấy thỏa lòng.
Không nơi nào là Miền đất Hạnh phúc mà ông đang tìm kiếm.
Không nơi nào là Miền đất Hạnh phúc mà ông đang tìm kiếm.
Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta cũng giống như ông cụ này, luôn đi tìm một cái đích hoàn hảo, tuyệt mĩ và khó cảm thấy bằng lòng với thực tại.
Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta cũng giống như ông cụ này, luôn đi tìm một cái đích hoàn hảo, tuyệt mĩ và khó cảm thấy bằng lòng với thực tại.
Ở một mức độ tích cực, điều này giúp chúng ta có thêm động lực tiến lên trong cuộc sống, nhưng nếu lúc nào cũng cảm thấy không bằng lòng với thực tại cuộc sống của mình, bạn sẽ giống như ông cụ lên nhầm mọi chuyến tàu của cuộc đời.
Ở một mức độ tích cực, điều này giúp chúng ta có thêm động lực tiến lên trong cuộc sống, nhưng nếu lúc nào cũng cảm thấy không bằng lòng với thực tại cuộc sống của mình, bạn sẽ giống như ông cụ lên nhầm mọi chuyến tàu của cuộc đời.
Ông cụ vì mải miết đi tìm một cái đích hoàn hảo đúng với ý nguyện, mà đã “ngủ gật”, đã thờ ơ, bỏ lỡ những niềm vui, hạnh phúc diễn ra dọc đường.
Ông cụ vì mải miết đi tìm một cái đích hoàn hảo đúng với ý nguyện, mà đã “ngủ gật”, đã thờ ơ, bỏ lỡ những niềm vui, hạnh phúc diễn ra dọc đường.
Cho tới một ngày, có một bàn tay nhỏ xinh kéo áo ông cụ khi ông, như thường lệ, đang ngủ gật trên một chuyến tàu.
Cho tới một ngày, có một bàn tay nhỏ xinh kéo áo ông cụ khi ông, như thường lệ, đang ngủ gật trên một chuyến tàu.
Bàn tay đó là của một cô bé. Cô bé đọc được tờ giấy nhắn “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc” của ông cụ và hỏi ông: “Chúng ta sẽ đi tới Miền đất Hạnh phúc hả ông?”.
Bàn tay đó là của một cô bé. Cô bé đọc được tờ giấy nhắn “Đánh thức tôi ở Miền đất Hạnh phúc” của ông cụ và hỏi ông: “Chúng ta sẽ đi tới Miền đất Hạnh phúc hả ông?”.
Cô bé ngây thơ tưởng rằng chuyến tàu này sẽ dừng lại ở Miền đất Hạnh phúc. Chưa kịp nghe ông cụ trả lời, cô bé đã chạy lại khoe với cha mẹ: “Cha! Mẹ! Chúng ta sắp đi tới Miền đất Hạnh phúc đấy!”.
Cô bé ngây thơ tưởng rằng chuyến tàu này sẽ dừng lại ở Miền đất Hạnh phúc. Chưa kịp nghe ông cụ trả lời, cô bé đã chạy lại khoe với cha mẹ: “Cha! Mẹ! Chúng ta sắp đi tới Miền đất Hạnh phúc đấy!”.
Chứng kiến niềm vui của cô bé, ông cụ rất ngạc nhiên. Cuối cùng, ông đã tìm thấy Miền đất Hạnh phúc đây rồi.
Chứng kiến niềm vui của cô bé, ông cụ rất ngạc nhiên. Cuối cùng, ông đã tìm thấy Miền đất Hạnh phúc đây rồi.
Hạnh phúc không gì hơn chính là từng niềm vui, nụ cười, niềm phấn khích được gộp lại của từng khoảnh khắc. Hạnh phúc rất lớn lao nhưng cũng rất nhỏ bé, vừa phức tạp mà cũng thật giản đơn.
Hạnh phúc không gì hơn chính là từng niềm vui, nụ cười, niềm phấn khích được gộp lại của từng khoảnh khắc. Hạnh phúc rất lớn lao nhưng cũng rất nhỏ bé, vừa phức tạp mà cũng thật giản đơn.
Ông cụ sau cuộc hành trình dài tưởng như bất tận, sau tất cả những lần “ngủ gật” trên các chuyến tàu, sau những vô cảm, thờ ơ và sau cả nỗi thất vọng triền miên vì không tìm được Miền đất Hạnh phúc, cuối cùng, đã khóc và cười, vì ông đã hiểu Miền đất Hạnh phúc thật sự ở đâu.
Ông cụ sau cuộc hành trình dài tưởng như bất tận, sau tất cả những lần “ngủ gật” trên các chuyến tàu, sau những vô cảm, thờ ơ và sau cả nỗi thất vọng triền miên vì không tìm được Miền đất Hạnh phúc, cuối cùng, đã khóc và cười, vì ông đã hiểu Miền đất Hạnh phúc thật sự ở đâu.
Lần đầu tiên ông bước xuống một chuyến tàu với nụ cười mãn nguyện.
Lần đầu tiên ông bước xuống một chuyến tàu với nụ cười mãn nguyện.
 

C"est Tout (Instrumental) - Ji PyeongKyeon

Bích Ngọc
Theo Bored Panda

Nguồn: Dân trí

 
loading...