22/01/2016
22/01/2016

'Nhiều năm nay chồng tôi không còn nói yêu tôi nữa'

Khi tôi hỏi anh ấy có yêu tôi không? Anh ấy hay đùa: "Yêu chỉ là cảm giác nhất thời của tuổi trẻ. Bây giờ lớn rồi, không yêu như thế nữa".

Không quan trọng là chúng ta nói với nhau những gì. Quan trọng hơn cả, là ta cảm nhận về nhau như thế nào? Trong chính bản thân ta, hình ảnh về nhau ra sao?

Ngày nọ, người bạn Hàn Quốc của vợ chồng chúng tôi hỏi tôi:

- Tanny, mày đi làm một mình như vậy? Tú có bao giờ nói nhớ mày không?

Tôi cười, nói:

- Tú không nói.

Cô ấy nhìn tôi tủm tỉm:

- Nhưng mày cảm nhận được đúng không? Rằng Tú nhớ mày?

Tôi cũng cười tủm tỉm trả lời cô ấy:

- Đúng thế!

Cô ấy lại trêu chọc:

- How?

Tôi cười trả lời:

- Tú không nói nhưng việc gì tao làm, anh ấy cũng luôn ủng hộ tao. Nên tao biết, anh ấy yêu tao và luôn nhớ tao.

Không phải tự dưng niềm tin được xây dựng lên vững chắc như vậy. Nó trải qua rất nhiều năm tháng ở bên nhau. Đặt mình vào địa vị đối phương để nghĩ suy ngay cả khi xung đột trở nên đỉnh điểm và gay gắt nhất. Chồng tôi nhiều năm nay không còn nói yêu tôi nữa. Khi tôi hỏi anh ấy có yêu tôi không? Anh ấy hay đùa: Yêu chỉ là cảm giác nhất thời của tuổi trẻ. Bây giờ lớn rồi, không yêu như thế nữa.

Cũng phải, anh ấy từng không phải là chồng tôi. Chỉ là bạn trai thôi và yêu tôi rất nhiều. Có những lúc trong tình yêu ấy, tôi tưởng rằng anh ấy không thể sống thiếu mình. Nhưng rồi khi chúng tôi yêu nhau, anh ấy vẫn bỏ đi, vẫn yêu người khác.

Còn bây giờ thì khác, chồng tôi là chồng rồi. Không còn là bạn trai nữa. Không còn cái cảm giác yêu tôi rất nhiều. Anh ấy có thể sống tốt khi không có tôi bên cạnh. Vì anh ấy đã là cha, người đàn ông gánh trên vai tình yêu thương lớn hơn đối với chỉ một người phụ nữ, chính là tình cảm dành cho gia đình không gì so sánh được.

Những ngày tôi đi công tác, anh ấy vẫn lo việc công ty và chăm sóc con. Hai bố con gọi cho tôi bất cứ khi nào tôi rảnh để con nói chuyện với mẹ. Anh ấy không nói yêu, không nói nhớ. Bởi vì nó không chỉ là nhớ, là yêu, tất cả chúng tôi, gia đình chúng tôi là một. Tôi tự xem đó là món quà mà người thân yêu dành cho mình. Chưa bao giờ kỳ vọng xa xôi hơn thế. Mặc dù đôi lúc cũng rất... tự kỷ vì chồng mình không được dịu dàng, lãng mạn hay "tâm lý" như... người ta.

nhieu-nam-nay-chong-toi-khong-con-noi-yeu-toi-nua

Chúng tôi cãi nhau rất nhiều trong thời gian chung sống. Có những lúc anh ấy khá tuyệt vọng với những bất đồng. Và hiển nhiên, tôi cũng thế. Là phụ nữ, tôi luôn làm lành trước. Tôi thường ôm lấy chồng. Hỏi: "Tú có yêu Thanh không?". Anh ấy trả lời: "Không, Tú ghét Thanh lắm. Nhưng Tú thương Thanh".

Lời nói thương đôi khi vạn lần không thể so sánh với chữ yêu được nữa. Bạn có thể làm ai đó tổn thương vì bạn quá yêu họ. Nhưng bạn sẽ chẳng nỡ lòng nào chứng kiến ai đó khổ, vì bạn thương người đó.

Thương, không phải là tội nghiệp. Nó chính xác là cảm giác muốn bao bọc, chở che, là muốn chia sẻ, và muốn người mình thương dựa vào vai mình mà nghỉ, mượn hơi sức mình để thở... Muốn tiếp cho người đó, sức lực để mạnh mẽ hơn.

Ngày tôi nhận giải nhà văn nữ được yêu thích nhất, chồng nắm tay tôi rất chặt. Tôi hỏi anh ấy có tự hào về tôi không? Anh ấy nói: "Không, bởi vì Thanh sẽ còn làm được nhiều hơn thế!".... Trong tôi, anh ấy luôn là một người như vậy. Tú thương Thanh và Tú tin ở Thanh.

Khi ăn, anh ấy nói, đã quá quen với việc ở bên tôi rồi, và cả đời này, không muốn thay đổi thói quen ấy. Nếu một ngày nào đó, tôi muốn làm mới mình, để có câu chuyện cho tác phẩm của tôi, anh ấy sẽ luôn ở đây, không thay đổi... không phải bởi vì anh ấy chờ đợi tôi đâu nhé... Mà bởi vì anh ấy thích những thứ thân quen mãi mãi như thế.

Tôi vẫn cám ơn cuộc đời, vì tới tận giờ phút này, tôi đã yêu một người rất thương mình. Để rồi tình yêu của chúng tôi không chỉ đơn thuần là yêu nữa, mà đã đầy ắp "yêu - thương".

Có những thứ theo thời gian sẽ đổi thay, nhưng cảm xúc mà bạn có trong từng phút giây sẽ ngấm sâu vào tận cùng thịt da, tâm khảm... chẳng bao giờ xoá nhoà.

Người ta cứ nói mãi về những cuộc chia ly, về những chuyến đi rồi cũng đến ngày chạm đích. Nhưng tôi nghĩ, cuộc sống gia đình như chính những bữa cơm mà chúng ta ăn mỗi ngày. Chẳng phải ngày nào cũng ngon, nhưng ngày nào cũng ăn. Với tôi, cơm nhà thực là không thể thiếu. Thương và tin quan trọng hơn rất nhiều yêu mà hoài nghi, yêu mà ích kỷ.

Nguồn: Ngôi sao

 
loading...