01/02/2016
01/02/2016

Sống cho đáng, đừng để buồn chán 'nuốt mất' tuổi xuân

Tuổi trẻ của tôi. Non nớt lắm. Ngây dại lắm. Tuổi trẻ của tôi là bao tháng ngày bon chen với sự nông nổi, bồng bột...

Mộc Yên Linh

Mùa của gió. Tháng của nắng. Bụi và cỏ hòa thành những mùi hương thật khác biệt, báo hiệu cho những ngày mới, những sự bắt đầu mới về một cuộc hành trình hướng về tương lai xa xôi ở phía trước. Nhiệt huyết tuổi trẻ chảy đầy trong máu, buông ra những sức sống thật mãnh liệt và dai dẳng.

Chúng thôi thúc những ngày lười nhác, những ngày nằm dài ở nhà bên cạnh chú Mèo mập, nhẩm bài tình ca trẻ, ăn bắp rang và xem phim dài tập, mau chóng qua đi. Cuộc đời có mấy khi người ta cảm thụ được hơi thở của mình là đáng giá - mấy khi chấp thuận cam kết với ông Trời sẽ không phí lãng những thời gian quý báu của chính bản thân mình?

Ai từng sống, cũng có nghĩa là đã từng chán. Ai cũng vậy, ai mà chẳng chán ngấy cái bàn học mà mỗi ngày ta đều phải đối diện? Ai mà chẳng thèm đập tan đi những chuỗi ngày sống tuần hoàn, tuần hoàn đến mức cảm xúc trong ta trở nên tê liệt dần dần? Ai mà chẳng ham muốn có được một cuộc đời như ý, một cuộc đời không phải đối diện với việc rảnh rang và cô đơn lẻ bóng? - Thượng Đế ban cho con người một đôi chân thật vững chãi, không phải chỉ là để đứng, mà là để đi - đi để thay đổi chính cuộc đời mình.

Có những ngày ngồi gác giò ngồi trên ban công nhà và ngẫm nghĩ một vài chuyện. Mơ hồ lắm. Về tương lai. Về cuộc đời. Về những chuyện mà ngay cả bản thân tôi cũng không thể lường trước. Mỗi một con người có quyền được chọn lựa cuộc sống cho mình, tùy mỗi người, tùy khả năng và còn tùy việc họ có dám đứng lên thay đổi hay không.

Tôi đã gặp rất nhiều người như thế này, cụ thể thì đàn ông - con trai là nhiều nhất. Họ là những con người vững chắc và kiên định. Sống thực tế, có mục đích, có chủ kiến và lập trường rõ rệt. Nhưng cũng có những chuyện, chẳng bao giờ họ dám làm hoặc thậm chí là nghĩ đến. Họ cho rằng chúng viển vông và chỉ thuộc về thế giới của những đứa trẻ. Với người khác, đồng tình là đương nhiên. Nhưng với tôi, chúng chẳng qua chỉ là những lời ngụy biện hết sức khôn khéo.

song-cho-dang-dung-de-buon-chan-nuot-mat-tuoi-xuan

Ảnh minh họa.

Tháng năm trôi, dĩ nhiên nó sẽ làm gai góc đi tất cả. Chẳng một con người nào giữ nổi cho tâm can mình sạch sẽ, trong trẻo như cái ngày đầu tiên từ một đứa trẻ, ta chập chững từng bước non nớt vào đời. Nhưng, đừng vội vàng đánh đồng chúng như thế, đừng vội vàng mang cuộc đời vào một lối bế tắc và tự thiêu chết mình trong những tháng ngày chán chường ở giữa đoạn cuộc đời - ngay khi mà, sức sống trong ta trỗi dậy mãnh liệt nhất.

Tuổi trẻ của tôi. Non nớt lắm. Ngây dại lắm. Tuổi trẻ của tôi là biết bao tháng ngày bon chen với những mâu thuẫn được phát sinh từ sự nông nổi và bồng bột, là biết bao tháng ngày chống chọi với những câu chuyện thị phi, rong chơi và tìm kiếm thú vui riêng cho bản thân. Chúng cũng giống như những món đồ ngọt, béo bở và đầy sự lôi cuốn. Với những đứa trẻ, đồ ngọt chính là những thứ tuyệt vời nhất, khiến chúng từ phát thèm cho đến sinh nghiện. Và kể tự lúc nào, tuổi trẻ sa chân vào những cạm bẫy thật ngọt ngào và khó có thể dứt ra được.

Sự trưởng thành và bộn bề của cuộc đời giống như một hồi chuông cảnh tỉnh con người bước ra khỏi những ảo mộng thanh xuân do mình tự tạo. Để rồi, họ vội vàng, họ hững hờ với chính lối sống của mình. Để rồi cuộc đời họ sa vào những dấu ngoặc mà vốn dĩ những thứ bên trong hoàn toàn không thể thay đổi được. "Sống" với họ, chưa chắc đã là sự tận hưởng - mà thay vào đó phải là trả nợ thì đúng hơn.

Mỗi người, ai đều cũng có thể đứng trên bục và hùng hồn nói về cuộc đời mình - về ước mơ và nguyện vọng của mình, nhưng mấy ai sẽ có đủ can đảm để bước ra ngoài đời thật thực hiện chúng - thay đổi chúng hay không? Ai cũng phải bước đi, cũng phải tranh nhau trên từng đoạn đường đời để kiếm sống. Nhưng ai sẽ đi bằng niềm tin, bằng ước mơ, bằng những đam mê cháy bỏng trong người thay vì là chôn vùi mình trong cuốn kịch bản đời mà những con người đi trước đã để lại?

Thời xưa, chăm lắm, siêng năng lắm. Bây giờ, rong rêu bám đầy trong người, cốt cách trở về với sự lười nhác. Đầu óc thì chậm chạp, mãi loay hoay trong những mớ rối của tình yêu. Con người ta cảm thấy mình ít hữu dụng, và bắt đầu cách sống tự làm mờ nhạt đi chính cuộc đời của mình. Tôi đã từng và bạn chắc chắn cũng không thể thoát khỏi. Chúng ta đều từng ngấm trải qua khoảng thời gian nằm dài trên nệm, thở dài, mắt khi nhắm khi mở và đầu thoáng nghĩ đến hai chữ ""mai sau"". Nhưng đường đời còn dài, chông chênh thì nào đâu có ít? Càng nghĩ ngợi, con người vốn dĩ chỉ tự làm phí đi thời gian của mình.

Chông chênh, chông chênh. Tuổi 21 chông chênh, đã đặt chân qua những vùng đất mới, nhiều yêu thương nhưng cũng không ít phần gai góc, cỗi cằn.

Đam mê-nhiệt huyết và khát khao đã cháy rực trong người, chỉ còn chờ ngày để biến ước mơ trở thành hiện thực. Tôi đã từng nói với một đứa em gái của mình rằng: ""Đừng bao giờ nói I can change, mà hãy nói I will change, em ạ". Bởi vì tôi có thể không có nghĩa là tôi sẽ làm, nhưng một khi tôi đã làm thì dù biết mình không thể, chắc chắn tôi vẫn sẽ thử.

Cả tôi và bạn đều là những kẻ đang lớn, những kẻ cần phải thử để thay đổi chính cuộc đời mình. Chúng ta không thể cứ mãi chán chường và tự đào hố cho thời gian trù dập, hãy tập cho mình những thói quen sống thật khác biệt, và trên hết - chúng ta thể hiện mình là ai.

Một cuộc đời không hoang phí là khi ta biết cân nhắc giữa những gì ta mong muốn với những thứ mà xã hội, gia đình và bè bạn đã kỳ vọng. Đừng bao giờ nghĩ rằng, sống là một hình thức trả nợ, mọi việc mình làm là vì số phận an bài và chính nó đã yêu cầu để có được. Số phận là những thứ dù đã được sắp xếp, nhưng quyền thay đổi nó, con người vẫn có đó thôi.

Nguồn: Ngôi sao

 
loading...